[Chap 1] Bỏ mẹ! Sasuke say rồi!

Vì có bạn nói theme của wordpress page đọc trên điện thoại hơi đau mắt, mà bạn hiện tại quá lười không muốn chỉnh nhà thêm nữa nên bạn chuyển fic sang đây nhé :”>

M0JvMUZuV0U0T0dpc0xPcXh6Z3NYYlBkSVNYRTRvcGNVMWQ1czhVVit4aVN0SDZEV1ZPaER3PT0

Riiiiiiiiiiiiing riiiiiiiiiiiiiiiiing riiiiiiiii-

“Alo?”

“Tủ lạnh nhà cậu đang chạy đúng không?”

“Umm, vâng?”

Có tiếng cười khúc khích “Ờ ha, vậy cậu nên nhanh đuổi theo mà tóm nó đi!” Tiếp đó, một chuỗi tiếng cười cuồng loạn vọng lại từ đầu dây bên kia.

“Tên quái nào vậy hả?” Tóc vàng tức giận hỏi. Bây giờ là 2 giờ sáng, 2 giờ sáng đấy.

Giọng cười khúc khích lại vang lên “Bánh nướng đại nhân đây! Duh! ”

“Được rồi, nếu đây là một trò đùa dai-”

“Ê, chủ nhân đừng hét lên với em!”

Giờ thì tóc vàng ngu toàn tập luôn. “Hả?”

“Anh nghe thấy em nói đó!”

“Cậu là ai vậy?!”

“Waaaaaaaaaaaaah! Đừng phũ phàng với người ta thế mà~~!”

“Cậu là cái thể loại nào vậy? Ai đang ở đầu dây đấy?”

“Tôi không thể tin được là cậu đã quên mất tôi, đồ đần! Đồ phũ phàngggggggggggggg !”

“Cái của nợ gì thế?! Sasuke?! Cậu có biết giờ là mấy giờ rồi không?”

“Có! Giờ là…”

Một đoạn lặng dài đầy kịch tính.

“Giờ ăn mứt bơ lạc! Quẩy lên, quẩy lên đê!!”

“Mẹ khiếp, cậu đang phê thuốc đấy à?!”

Lại ngưng.

Rồi im lặng.

“Này đằng ấy? Chết chưa đấy?”

Im lặng tiếp.

“Alo?”

“Shhhhhhhhhh.”

“Cái-”

“Shhhhhhhhhh.”

“Sasuke-”

“Shh!”

“Sao vậy?!”

“Hắn đang tới…”

“Ai đang tới cơ?”

“Đám đàn ông mặc áo troàng chắng.”

“Hả?”

“Shh. Họ có thể nghe thấy bọn mình đấy.”

“Tôi cúp máy đây.”

“Nhưng mà tôi đang say!”

“Tôi biết mà…”

“Naru-chan…”

“Đừng gọi tôi như vậy.”

“Naru-chan…

“Ngừng gọi tôi như thế ngay, đồ khốn kia.”

“Naru-chaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa-“

“Khốn-”

“-aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaan!

Tóc vàng bất lực thở hắt ra. “Cậu muốn gì nào tên khốn Sasuke?”

Tiếng nức nở có thể nghe thấy từ đầu dây khác vang lên. “C- Cậu gọi tôi là tên-tên khốn! Huhuhu Cậu… cậu… Đồ độc ác!”

“Chờ đã, đừng khóc chứ tên- ý tôi là Sasuke!”

“Cậu đang sin nhỗi tôi đấy à?”

“Ừ, tôi xin lỗi. Thế bây giờ cậu muốn gì?”

“Hmmm… bánh quy!”

“Bánh quy?”

“Đến nhà tôi trơi với tôi! Nhaaaa?”

“Sasuke, giờ là 2 giờ sáng…”

“Nhaaaaaaaaaaaaaa?”

“Được rồi.”

Và một tiếng rú đúng – chuẩn – con – gái vọng lại.

“Yay!”

Naruto gác máy. Mọi việc vừa xảy ra khiến đêm nay trở thành một đêm quái dị…

:: 10 phút sau tại nhà Sasuke::

Sau khi tóc vàng gõ cửa được khoảng hai giây thì cánh cửa bật mở bung và một cậu trai tóc đen nhào ra ôm cứng lấy anh. “Sasuke, buông tôi ra!” Cậu con trai kia miễn cưỡng buông tay và bĩu môi một cái nhưng đủ khiến khuôn mặt trở nên quyến rũ khó tả. Naruto cố gắng kìm nén dòng máu mũi chực trào ra khi anh nhìn rõ người kia đang mặc gì.

“Tại sao cậu lại mặc váy của hầu gái, Sasuke?”

sasuke___the_handsome_maid_by_sakuraandhatsunemiku-d5zjgsm

“Tôi đang trơi hóa chang. Sao vậy, cậu không thích à?”

Tóc đen lại bĩu môi tiếp, và Naruto cắn chặt môi dưới của anh. Cần phải… kiềm chế… trước… đồ khốn… gợi tình… ấy…

Cái bĩu môi cong lên thành nụ cười ngay lập tức khi cậu kéo người kia vào căn nhà rộng lớn của mình và đóng sập cánh cửa sau lưng. Không gian tràn ngập mùi cồn và vỏ chai rỗng thì lăn lóc khắp mọi nơi trong căn phòng. Cậu xỉn hơn so với anh nghĩ nhiều. Mình đoán mình sẽ ở lại trông chừng tên này mất…. Cậu ấy sẽ bị choáng nặng khi tỉnh lại vào ngày mai cho xem.

“Naru-chan, chơi trốn tìm đi”

Tóc vàng mỉm cười thích thú. Sasuke quả thật rất trẻ con khi say.

“Được thôi, tôi sẽ đếm, còn cậu đi trốn.”

Tóc đen hạnh phúc gật đầu và biến mất ngay khi Naruto bắt đầu đếm.

Sau khi Naruto đếm tới 30, cậu bắt đầu tìm kiếm tóc đen. “Nào Sasuke, cậu ở đâuuu…?”

Tiếng khúc khích vang lên từ phòng ngủ gần đó và Naruto bắt bầu nở nụ cười. Anh nhẹ nhàng, chậm rãi tiếp cận căn phòng rồi dừng bước khi đã đứng ngay trước cánh cửa

“Hmm, mình tự hỏi Sasuke đang ở đâu …”

Tiếng khúc khích vang lên nhiều hơn.

“Mình tự hỏi nếu cậu ấy trong phòng ngủ ….” Tóc vàng vừa trầm ngâm nói vừa từ từ mở cửa khiến nó kêu ken két.

Và, anh đã tìm thấy Sasuke. Trong phòng. Trên giường. Trần như nhộng. Nằm dài ở đấy cực kì ngon mắt.

Tóc vàng lập tức bưng tay lên mũi chặn lại dòng chất lỏng màu đỏ đang đòi tuôn ra rào rào. Trong khi ấy, tóc đen lúc này chỉ đơn giản nhếch mép cười.

“Aww, Naru-chan tìm thấy em rồi.” Sasuke bĩu môi một lần nữa, nhưng lần này Naruto không thể khống chế nổi bản thân nữa, anh bổ nhào về phía cái giường và đè Sasuke xuống.

“Cậu muốn lợi dụng tôi lúc tôi đang say à?” Tóc đen nói, giọng khàn khàn.

Naruto đảo mắt. “Thôi đi, cậu chẳng mong tôi làm như vậy quá đi ấy.”

“Rồi, rồi. Vậy cậu định cứ ngồi đấy cả ngày hay là tiếp tục đây? Tin tôi đi, cậu sẽ bất ngờ khi biết cồn làm cậu hứng đến độ nào đấy.”

Cậu không cần phải nói đến lần thứ hai. Môi họ đột ngột dán vào nhau trong một cái hôn ướt át. Naruto trượt tay xuống cơ thể trắng tái của cậu bạn tóc đen làm cậu run lên vì phấn khích. Tóc vàng rời môi khỏi tóc đen, hướng dần xuống nơi có hai hạt đậu đỏ nhỏ đang căng cứng, rồi mút lấy nó thật mạnh, lưỡi đảo tròn, và tóc đen bật ra tiếng rên thỏa mãn. Rồi anh nhanh chóng chuyển sự chú ý sang cả bên kia.

“Na… Naru-chan, cậu mặc nhiều quần áo quá.”

Tóc vàng cười ranh mãnh: “Cậu có thể giúp tôi không?” Cậu gật nhẹ, sau đó, như thể có phép màu, quần áo trên người Naruto bị lột sạch nhanh hơn cả một cái chớp mắt “Nóng ruột đến vậy cơ à?” Sasuke cười khẩy, nhưng ngay lập tức hổn hển khi cảm thấy khoang miệng ấm áp bao lấy thằng nhỏ của mình.

“Ah… Na… ru… chan…” Tiếng rên rỉ mỗi lúc một lớn thoát ra từ đôi môi mềm của cậu.

Anh khẽ cạ răng lên chỗ da thịt bị lộ ra của cậu, thích thú khi nghe những âm thanh dâm mĩ người ta tạo ra. Bàn tay anh gấp gáp vuốt chỗ miệng anh ngậm được hết, một chốc suýt chết nghẹn khi cậu đột ngột thúc hông.

Sasuke rùng mình khi cậu phóng hết vào miệng tóc vàng.

“Mmm, Sasuke, ngon đấy.” Cậu lập tức kéo anh vào một nụ hôn.

Họ buông nhau ra để thở và nhìn sâu vào đôi mắt tràn ngập dục vọng của người đối diện. Cuối cùng, Sasuke lên tiếng. Dù điều cậu nói không giống những gì anh dự đoán.

“Naru-chan… chiếm lấy em ngay đi.”

Naruto chớp mắt, một lần, hai lần , ba lần.

Làm ơn đấy…”

Mấy từ ấy lập tức đánh tỉnh Naruto khỏi trạng thái ngây ngẩn. “Rất sẵn lòng.”

Anh đặt ngón tay mình trước miệng cậu “Mút”. Sasuke nhiệt tình làm theo và khi Naruto nghĩ những ngón tay đã đủ ướt rồi, anh đặt chúng trước lối vào của Sasuke. Anh chầm chậm ấn một ngón vào, chờ một chút cho Sasuke thích ứng trước khi them một ngón nữa và bắt đầu di chuyển. Ngón thứ bat ham gia rất nhanh, và anh bắt đầu tìm điểm mẫn cảm của cậu.

“Ahh! Naru-chan!”

Đây rồi.

Ghi nhớ vị trí ấy, anh nhẹ nhàng kéo những ngón tay ra, ép ra theo cả tiếng rên từ cậu. Cuối cùng, anh ghì cơ thể cậu xuống, thì thầm những lời âu yếm bên tai Sasuke. Anh đẩy phần đầu đỉnh dục vọng vào, cố gắng giữ bản thân tỉnh táo và tiếp tục chuyển động khi nhận được cái gật nhẹ từ cậu. Tốc độ của anh nhanh dần và không kiềm chế nổi nữa khi anh nghe được những tiếng rên đầy dục cảm của Sasuke.

“Nnn… Naru-chan… mnnnmnmmaahh…” Anh đẩy mạnh vào tuyến tiền liệt của cậu, không cưỡng lại nổi trước sức nóng người con trai kia mang lại và nhanh chóng bắn vào bên trong Sasuke, người cũng rất nhanh đạt đến cao trào ngay sau đó. Họ nằm cạnh nhau tận hưởng dư vị ngọt ngào, Naruto ôm lấy Sasuke, che chở cậu trong vòng tay mình.

“Mmn, ngủ ngon, khốn…”

“Đừng gọi tôi thế… tên ngốc.”

Naruto cười khẽ. “Shh, ngủ đi nào Sasuke.”

Sasuke mỉm cười hài lòng và họ dần chìm vào giấc ngủ bình yên.

.

.

.

TBC

Advertisements

2 thoughts on “[Chap 1] Bỏ mẹ! Sasuke say rồi!

*Giương vuốt* Nói!!!

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s